tên trộm vĩ đại nhất

học hỏi những đều mới lạ về thế giới xung quanh,nâng cao trình độ phá án và rèn luyện IQ của bạn tốt hơn

573 Số bài - 84%
42 Số bài - 6%
27 Số bài - 4%
24 Số bài - 4%
10 Số bài - 1%
3 Số bài - 0%
1 Bài gửi - 0%
1 Bài gửi - 0%
[b]
Bài gửiNgười gửiThời gian
Kỷ niệm 6 năm thành lập 4rum Sun May 22, 2016 4:34 pm
thông báo cách chức Mon Sep 10, 2012 7:33 pm
nhug bi mat ve gioi tinh Mon Sep 10, 2012 7:24 pm
tái lập 4rum theo định hướng mới Mon Sep 10, 2012 7:19 pm
ben le phim !THAN THOAI LINH CHAU!! Thu Oct 06, 2011 8:54 pm
tro ve noi cuoi cung cua dat nuoc Thu Oct 06, 2011 8:51 pm
tro ve mien nuoc Thu Oct 06, 2011 8:49 pm
làm khung tài sản Tue Sep 27, 2011 9:29 pm
tuyển design cho học viện mới chúng ta CYM Sun Aug 14, 2011 8:20 pm
happy birthday 4r Wed Jul 13, 2011 12:34 pm
Nghĩa địa người ngoài hành tinh ở châu Phi Tue Jul 12, 2011 8:36 pm
khuyến khích mời thành viên Sun Jul 10, 2011 3:21 pm
thú nuôi đây.... Sat Jul 09, 2011 8:42 am
[Giao lưu]Kết bạn cùng Shinichi&Ran fc ^^ Thu Jul 07, 2011 9:35 am
cái chết của ph0ng viên Tue Jul 05, 2011 10:04 pm


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 tên trộm vĩ đại nhất on Sun Jul 25, 2010 8:03 pm

kid

avatar
Viện Trưởng
Viện Trưởng
CYM
Kỳ 1: Con đường trở thành “siêu trộm”

Adam Worth đích thực là một tên trộm tài trí và khéo léo. Trong suốt cuộc đời, gã đã thực hiện thành công hàng trăm vụ ăn trộm tiền, đồ trang sức, kiệt tác nghệ thuật khắp châu Âu và nước Mỹ. Người đàn bà mà Worth yêu quý nhất trong đời lại là quý bà Georgiana, người trong bức tranh nổi tiếng Nữ Công tước xứ Devoshire.

Với năng khiếu đặc biệt về nhận biết nữ trang và trên hết là sự khéo léo trong “đào tường khoét ngạch”, Adam Worth xứng đáng với danh hiệu “gã tội phạm vĩ đại nhất” mà hãng thám tử nổi tiếng của Wiliam Pekerton đặt cho. Cơ quan cảnh sát của nước Anh Scotland Yard thì gọi gã là “Napoleon của thế giới tội ác”. Nhà văn chuyên viết truyện trinh thám Arthur Conan Doyle sử dụng gã làm hình mẫu cho nhân vật Giáo sư Moriarty trong loạt truyện về thám tử Sherlock Holmes

Trên hết, Worth là một “đạo tặc hòa bình”. Gã chưa bao giờ dùng vũ khí đe dọa lấy mạng của ai và chỉ cướp của những người mà gã cho là thừa tiền của. Worth còn tặng vô số tiền cho những người bạn gặp nạn mà không kèm theo điều kiện thanh toán nào. Tất cả những gì mà gã cần là sự trung thành.


Thời thế sinh “đạo tặc”

Adam Worth sinh năm 1844 trong một gia đình gốc Do Thái ở Đức. Lên 5 tuổi, cả gia đình Worth sang Mỹ và định cư ở Cambridge, Massachusetts. Worth là con thứ 2 số 3 anh em (2 trai, 1 gái).

Lớn lên trên đường phố Cambridge, hàng ngày ngắm nhìn những sinh viên con nhà khá giả từ Boston tới học ở trường ĐH danh giá Harvard. Worth nhanh chóng thấu hiểu sự khổ nhục của con nhà nghèo. Năm 14 tuổi, gã quyết định bỏ nhà đi kiếm ăn. Năm 1860, trôi dạt tới thành phố New York, Worth nhận được công việc lương thiện đầu tiên và cũng là cuối cùng trong đời, một chân thư ký trong cửa hàng bách hoá. Hắn chỉ làm ở đó đúng 1 tháng. Người ta nói, nếu chiến tranh Nam Bắc Mỹ không nổ ra, có lẽ tương lai của hắn đã khác và thế giới cũng chẳng bao giờ biết đến một “siêu trộm” hào hoa.

Chiến tranh bắt đầu, chính phủ miền Bắc tổng động viên tất cả nam thanh thiếu niên vào quân ngũ. Gã trai trẻ Worth cũng hăm hở lên đường với khoản tiền thưởng khi vào quân đội thật hậu hĩnh, 1.000 USD. Khai man tuổi, Worth được biên chế vào tiểu đoàn pháo binh hạng nhẹ số 34 đóng ở Flushing, New York. Tháng 8/1862, gã bị thương và được chuyển đến bệnh viện. Đang trong quá trình hồi phục, gã biết tin đơn vị cũ đã báo cáo lên cấp trên rằng gã đã chết. Không một xu dính túi, Worth rời khỏi bệnh viện trong tư thế một người tự do chỉ nung nấu trong đầu một điều duy nhất: Làm giàu. Gã nghĩ ra cách đăng ký vào quân đội ở nhiều thành phố khác nhau, nhận tiền thưởng rồi chuồn. Liên tục trong vài năm như thế cho tới khi chiến tranh kết thúc.


Tới New York

New York giữa thập niên 1960 là thành phố tham nhũng nhiều nhất trên thế giới. Chính trị gia, cảnh sát đều đặn được cống tiền bởi những kẻ đầu đường xó chợ, trộm cắp, đĩ điếm và bất cứ ai muốn kiếm ăn yên lành. Các vụ phạm tội xảy ra nhan nhản còn các vụ bê bối thì là thường xuyên. Quan chức chính phủ sáng làm việc Nhà nước, tối làm cho găng-xtơ.

Nơi cập bến đầu tiên của Adam Worth là quận Tenderloin. Mặc dù không phải là kẻ nghiện ngập nhưng gã thường xuyên la cà ở các quán rượu để “tìm việc làm”. Còn quá trẻ (mới 21 tuổi), Worth hiểu rằng phải tự chứng minh “khả năng” của mình với các ông trùm xã hội đen. Gã đã lọt vào “mắt xanh” của Sophie Lyons, một ả trùm trộm cắp. Được “đào tạo” một thời gian, Worth đã thành thạo những ngón nghề móc túi.

Không giống như các “đồng nghiệp” trộm cắp khác, Worth không sa vào nhậu nhẹt và chơi gái. Tiền kiếm được gã đều để dành. Đang “làm ăn” phát đạt thì Worth bị bắt quả tang khi đang lấy trộm hộp tiền trong xe hàng của hãng Adams Express. Gã bị tống vào tù với bản án 3 năm tù khổ sai.

Nhưng chỉ vài tuần “ngồi kho”, lợi dụng sự sơ hở của lính gác, Worth đã vượt ngục. Sau khi thoát, để tránh sự lùng bắt của cảnh sát, gã nuôi một bộ râu rậm rạp cùng với 2 bên tóc mai rất thời thượng. Mệt mỏi vì “thân cô thế cô” và không muốn lại bị tóm lần nữa, gã tìm tới sự trợ giúp một “Nữ chúa” có cái tên Marm Mandelbaum.


Marm Mandelbaum

Fredericka Mandelbaum - mà giới tội phạm thường gọi là “Mẹ” hay “Marm” - được coi là “kẻ tài trợ tội ác lớn nhất mọi thời đại” và “kẻ tiêu thụ đồ gian thành công nhất trong lịch sử New York”. Dưới bình phong một cửa hàng chuyên bán đồ đàn ông ở quận Kleine Deutschland, Marm hỗ trợ cho hoạt động của những tên đạo chích hàng đầu của thành phố thông qua việc tổ chức các phi vụ và tiêu thụ những đồ ăn cắp được. Đổi lại thị được phần trăm nhiều nhất trong số tài sản đó. “Doanh thu” của thị mỗi năm lên tới 10 triệu USD. Với số tiền đó, thị đủ tiền mua cả cảnh sát và chính quyền.

Trong một lần đến mua đồ, Worth đã lọt vào “mắt xanh” của “Nữ chúa quyền lực đen”. Marm nhận thấy ở gã sự chân thành mà những tên đầu trộm đuôi cướp, giết người không ghê tay quanh thị không có. Cả hai người đều không thích bạo lực, thiên về sử dụng đầu óc, Worth nhanh chóng trở thành vị khách thường xuyên ở cửa hàng của Mandelbaum từ đó.

Được sự đỡ đầu của Marm, năm 1866, Worth đã “chuyển ngành” từ trộm cắp vặt, móc túi sang trộm cướp nhà băng và các cửa hàng bách hóa. Worth thể hiện những sự sáng tạo và trí thông minh trong “nghề nghiệp” của mình. Marm nhận thấy “đệ tử” trẻ tuổi của mình ngày càng khéo léo khi đột nhập, nhanh nhẹn khi vơ vét tiền và thoát ra ngoài một cách an toàn.

Trong vòng 5 năm, Worth đã “thiết kế” vài chục vụ ăn trộm mà đối tượng đều là những ngân hàng, cửa hàng bách hoá và cửa hiệu kim hoàn lớn nhất thành phố. Vụ lớn nhất mà gã tiến hành là vụ đột nhập một công ty ở Cambridge, Massachusetts, lấy đi số trái phiếu trị giá 20.000 USD. Sự bình tĩnh cũng là một điểm mạnh của Worth. Trong một lần vừa thoát ra ngoài một cửa hàng kim hoàn ở Boston, ví của Worth rơi xuống đất. Những đồ nữ trang mà hắn vừa lấy được rơi ra tung toé ngay trước mặt một viên cảnh sát tuần tra. Không chút bối rối, gã “đạo chích” nhoẻn nụ cười chào viên cảnh sát, gói ghém cái ví, trở vào cửa hàng và khóa cửa lại.

Trong thời gian này, Worth cũng thể hiện sự gan dạ của mình sau phi vụ cứu Piano Charley Bullard, một đệ tử ruột khác của Marm. Ngay sau khi nghe tin Bullard bị các thám tử của hãng Pikerton bắt ngày 4/5/1869, Marm đã triệu tập Worth cùng với một tay chân khác là Shinburn “Nam tước” đến để bàn kế hoạch đưa tên này ra khỏi nhà tù White Plains. Một đường hầm đã được cấp tốc đào vòng qua chân tường nhà tù và vào một đêm trời tối, lợi dụng sự lơ là của lính canh, Worth và Shinburn đã vào tận nơi đưa Bullard thoát an toàn ra ngoài.

Sau vụ cướp tù nổi đình nổi đám này, Worth và Bullard “kết nghĩa huynh đệ, sống chết có nhau”.


****************************************

học viện conan CYM
<br>
Xem lý lịch thành viên http://hv2tconan.forumvi.com

2 Re: tên trộm vĩ đại nhất on Mon Jul 26, 2010 6:31 pm

kid

avatar
Viện Trưởng
Viện Trưởng
CYM
Hai kẻ đạo chích thượng hạng Worth và Bullard quyết định làm một cú lớn. Đích đến của chúng là trụ sở của Ngân hàng quốc gia Boylston tọa lạc ở góc đường Washington.



Đóng giả là nhân viên công ty nước khoáng William A. Judson & Co., 2 tên thuê một ngôi nhà ngay bên cạnh Ngân hàng. Chúng dựng lên một bức vách che kín cửa số, lấy lý do là giữ bí mật thành phần cho các loại nước khoáng, sản phẩm của công ty. Sau khi tính toán cẩn thận khoảng cách từ bức vách đến két sắt của ngân hàng, những tên đạo chích bắt đầu đào một đường hầm vừa đủ một người chui qua chạy xuyên qua chân bức tường phía sau Ngân hàng. Đêm 20/9/1869, sau khi thu dọn sạch đất vữa và các dụng cụ đào bới, Worth cầm nến chui qua đường hầm và vài tiếng sau quay ra với 1 triệu USD tiền mặt và chứng khoán. Ngay hôm sau, 2 gã đạo chích gói ghém đồ đạc chuồn về New York.

Boston bàng hoàng trước vụ trộm. Nhiều người lại ca ngợi sự táo bạo và thông minh của thủ phạm. Chẳng khó khăn gì các thám tử của Pinkerton đã tìm ra tung tích của những gã đạo chích bởi lúc đó tên tuổi của Worth đã quá nổi tiếng. Không muốn gây phiền phức cho Marm, Worth và Bullard lên tàu đi châu Âu.

Tung hoành khắp châu Âu

Đầu năm 1870, lấy tên là Charles H. Wells và Henry Judson Raymond, Bullard và Worth tới Liverpool (Anh). Sống cuộc sống vương giả ở đây, Bullard đã gặp được “người trong mộng”. Đó là Kitty Flynn, cô hầu bàn xinh đẹp mới 17 tuổi, người Ireland. Kitty cũng yêu say đắm gã giang hồ Bullard ngay cả khi biết rõ chân tướng của gã. 2 người quyết định cưới nhau. Trước đêm đón dâu, Worth lẳng lặng đột nhập vào một cửa hiệu cầm đồ lớn lấy đi 25.000 bảng làm quà cưới cho cặp uyên ương. Trong vòng 1 năm sau đó, bộ ba ma quỷ này tung hoành ngang dọc khắp Liverpool cho tới khi chán chê. Chúng quyết định sang Paris để tìm đến những thử thách lớn hơn.

Lúc này, Cơ quan Cảnh sát Trung ương Pháp nhận được thông tin về một liên minh tay ba trộm cắp đang di chuyển sang Pháp. Tuy nhiên họ không thể ngờ được cặp vợ chồng thương gia sang trọng và nhà kinh doanh rất phong lưu này lại là những tên tội phạm. Bằng số tiền lấy được ở nhà băng Boylston, Worth và Bullard (vẫn mang tên giả Raymond và Wells) mua một ngôi nhà bỏ hoang 3 tầng lầu ở số 2 đường Scribe, gần nhà hát Opera Paris và biến nó trở thành một trong những điểm ăn chơi nổi tiếng nhất thành phố mang tên “bar Mỹ”. Nội thất trang hoàng lộng lẫy, rượu và người pha rượu đều “made in USA” chính hiệu, “bar Mỹ” đã trở thành nơi tụ hội của đủ các tầng lớp trong xã hội Paris từ chính khách, giang hồ cho tới gái điếm cao cấp.Ở đây, Worth đã có dịp thu nạp vào băng những tay “anh hào” nổi tiếng nhất trong giới đạo chích châu Âu thời bấy giờ như Baron Shinburn, gã trộm đêm “danh bất hư truyền”, “nữ hoàng khoét ngạch” Sophie Lyons, “nghệ sỹ” Eddie Guerin, gã trộm hoà nhã, Charles “Scratch” Becker, một chuyên gia hoá trang, Joseph Chapman, trùm cướp ngân hàng….

Bị “sờ gáy”

Năm 1873, quán rượu của Worth được tiếp một vị khách đặc biệt: Thám tử lừng danh William Pinkerton, giám đốc Hãng Thám tử Pinkerton. William được coi là “khắc tinh” của giới tội phạm thời bấy giờ bởi sự kiên trì bởi khả năng “kiên trì trong bám đuổi, nhạy bén trong bắt giữ và cứng rắn trong xét hỏi” của ông. Người ta kể rằng, 2 người ngồi với nhau và lầm lỳ uống rượu, người này nhìn người kia. Câu chuyện của họ chỉ toàn là về cuộc sống Paris, không liên quan gì đến các vụ án. Thực tế Pinkerton đã nắm được hết các vụ điểm của Worth và đồng bọn từ vụ ở Ngân hàng Boylston cho tới các vụ ở Liverpool. Vài ngày sau, dưới sự giật dây của Pinkerton, cảnh sát Paris đã tấn công và lục soát toàn bộ “bar Mỹ”. Những vụ lùng sục cứ kéo dài vài tháng 1 lần. Worth và Bullard hiểu rằng chúng đã bị “sờ gáy”. Trước khi bán tống bán tháo mọi thứ và chuồn sang London, Worth còn làm một cú nổi tiếng khi nhanh tay tráo túi kim cương trị giá 30.000 USD của tay lái buôn đang say đánh bài .

Trở lại nước Anh, việc đầu tiên mà Worth làm là mua một dinh thự to lớn có tên West Lodge cho gã, Bullard và Kitty nằm ở phía Nam London. Cũng như “Quán bar Mỹ”, Worth cho trang hoàng “căn cứ địa” của mình thật lộng lẫy. Ngoài ra, gã còn thuê dài hạn một căn hộ ở quận ăn chơi nhất London, quận Mayfair, số nhà 198 phố Picadilly. Đây chính là nơi mà gã lên kế hoạch cho các vụ trộm sau này. Dinh thự West Lodge chỉ là “nghi binh” thu hút sự chú ý của cảnh sát Anh và thám tử Pinkerton.

Theo sự chỉ đạo của Worth, các thuộc hạ thân tín của gã đã thu thập toàn bộ danh sách, lý lịch của những ngân hàng, nhà riêng của những người giàu có, nhà kho, trạm thu phí đường sắt và bưu điện ở London. Tài liệu mà nhóm của Worth dựng được chi tiết tới nỗi, sau này nó đã trở thành “cẩm nang” đầu giường cho tất cả các băng trộm cắp Anh trong suốt thời gian dài. Tiếp đó bắt đầu từ cuối những năm 70 của thế kỷ 19, hàng loạt vụ trộm lớn nối tiếp nhau xảy ra. Vụ nào người ta cũng đặt Adam Worth lên tình nghi số 1 nhưng chẳng chứng minh được vụ nào.

Worth còn khẳng định bản thân với đệ tử khi hoạn nạn. Khi Little Joe Elliott, Scratch Becker, Joseph Chapman và Sesicovitch bị bắt ở Smyrna (Thổ Nhĩ Kỳ) và bị xử 7 năm tù cho mỗi tên cùng với nguy cơ bị trục xuất về Mỹ, Worth đã cùng với Lydia, vợ Chapman, hối lộ hàng nghìn USD cho giám thị, cảnh sát và thẩm phán để đưa tay chân ra. Tiền đã có hiệu lực. Các bản án bị huỷ bỏ một cách lạ lùng. Tất cả đều được tuyên trắng án.

Tình yêu duy nhất

Năm 1876, Worth lại làm một phi vụ rung động London khi ăn trộm bức chân dung Georgiana, Nữ Công tước xứ Devonshire, tác phẩm của hoạ sỹ nổi tiếng Thomas Gainsborough vẽ cách đó gần 100 năm.

Trong cuộc đấu giá bức tranh ngày 5/5/1876, bức tranh đã được bán với giá 10.000 guineas, tương đương với 600.000 USD. Một tháng sau, Worth lên kế hoạch lấy bức hoạ này. Gã đóng giả là một người hầu đi tháp tùng ông chủ. Sau khi đã mua vé quan sát bức tranh, sơ đồ gian triển lãm, vào nửa đêm Worth cùng 2 đệ tử bắt đầu đột nhập. Trước đó, Worth đã giành nhiều thời gian để tìm hiểu xem các bức tranh được bồi khung thế nào và cách lấy tranh ra khỏi khung ra sao cho tranh không bị hư hỏng. Sau khi chạy lắt léo để tránh ánh đèn ga bảo vệ, để một tên bên ngoài canh chừng, Worth cùng tên còn lại công kênh nhau lọt qua cửa sổ vào gian chứa tranh. Đổ dầu đều lên mặt sau vải tranh để cho nó trở lên mềm hơn, Worth nhanh chóng cuộn nó lại và cho vào trong áo khoác.

Kể từ đó, đi bất cứ nơi đâu, Worth cũng mang theo mình bức tranh quý. Người ta đồn đại gã “phải lòng” người trong tranh, người đã qua đời trước đó 70 năm. Dù sao đó cũng là tình yêu duy nhất Worth dành cho đàn bà.Vào những năm 1870, băng của Worth bắt đầu tan rã, các thành viên hoặc bị bắt hoặc trở về cố quốc. Worth cũng thấy mệt mỏi. Gã chọn nơi đến tiếp theo là Cape Town (Nam Phi) để nghỉ ngơi. Sự chán chường lên đến cực điểm khi Worth nghe tin bạn thân Bullard chết vì bệnh gan. Trong lúc này người của Pinkerton đã dò tìm ra tung tích của Worth. Gã siêu trộm bị bắt quả tang ngày 5/10/1892 khi đang chui vào một chiếc xe chở tiền của nhà băng để vơ vét tiền, kết thúc của một “huyền thoại” trong làng đạo chích Mỹ.

Adam Worth bị xử ngày 20/3/1893. Trước đó, gã đã nhận toàn bộ các vụ đã tham gia. Gã trộm này có một trí nhớ siêu việt. Gã kể lại vanh vách, chi tiết từng vụ một, từ khi còn trai trẻ cho tới vụ đột nhập ngân hàng Boylston. Nhưng gã lại không thừa nhận đã lấy trộm bức tranh Nữ Công tước xứ Devonshire và thách cả thế giới tìm ra nó. Kết luận cuối cùng của ban bồi thẩm: Có tội. Bản án là 7 năm tù. Worth chết ngày 8/1/1902 vẫn dưới cái tên giả: “Ngài Henry J. Raymond”.


P/S: Rất hay đúng hem nào? ^_^.


****************************************

học viện conan CYM
<br>
Xem lý lịch thành viên http://hv2tconan.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết